Em hãy chọn và phân tích một chi tiết để lại cho em ấn tượng nhất trong đoạn trích Mị cắt dây trói và giải thoát cho A Phủ trong đêm mùa đông

icon-time29/1/2024

Đi dọc các giá sách của văn học Việt Nam, ta không khó bắt gặp một cái tên quen thuộc chính là ‘’Tô Hoài’’. Dường như ở mỗi tác phẩm của ông đều phản ánh mọi khía cạnh đời sống. Và tác phẩm ‘’Vợ Chồng A Phủ’’ là một tác phẩm như thế.

Đề bài: Em hãy chọn và phân tích một chi tiết để lại cho em ấn tượng nhất trong đoạn trích Mị cắt dây trói và giải thoát cho A Phủ trong đêm mùa đông.


Mẫu số 1: Hình ảnh giọt nước mắt A Phủ

      Trong đoạn trích, một bức tranh tương phản rõ ràng được vẽ ra giữa hai thời điểm khác nhau trong cuộc đời A Phủ và Mị dẫn đến hành động cắt dây cởi trói cứu A Phủ sau này. 

      Chi tiết đặc sắc nhất trong đoạn trích là hình ảnh giọt nước mắt A Phủ, người trước đây đã trói Mị, giờ đây lại được Mị cứu. Nước mắt không chỉ là dấu hiệu của nỗi đau về cảm xúc mà còn phản ánh sự hối tiếc về quá khứ khi Mị phải chịu nhục ở nhà thống lý Pá Tra. Dòng nước mắt của A Phủ đã đánh thức và làm hồi sinh lòng thương mình rồi đến thương người trong Mị. Chính nhờ ngọn lửa, đêm ấy, Mị lé mắt trông sang và nhìn thấy ‘’một dòng lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại’’ của A Phủ. Nếu như trước đó, A phủ là một chàng trai cường tráng như hổ, khỏe mạnh và ngang tàng thì giờ đây, sau nhiều đêm bị trói đứng và bị bỏ đói, thân thể cường tráng ngày nào giờ chỉ còn là một xác sắp héo khô, làn da đã xám đen lại, hai hõm má hút sâu vào gầy gò và đáng thương. Tô Hoài đã dành rất nhiều tâm lực cho câu văn miêu tả dòng nước mắt của A Phủ, bởi lẽ nó như một cầu nối đã gắn liền sư vô cảm và thương cảm trong lòng Mị. Ở chi tiết này, chính nhờ ngọn lửa mà Mị hơ tay mỗi đêm đã soi đường cho Mị thấy dòng nước mắt, và chính sự kết nối ấy đã mở cho cuộc đời Mị một trang mới về sau này. Mị nhớ lại quá khứ và cảm nhận rằng có thể A Phủ sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh như mình.

Em hãy chọn và phân tích một chi tiết để lại cho em ấn tượng nhất trong đoạn trích Mị cắt dây trói và giải thoát cho A Phủ trong đêm mùa đông

      Đoạn trích này miêu tả hình ảnh nước mắt để tạo ra một bức tranh sâu sắc về tâm trạng và tâm lý của nhân vật Mị trong bối cảnh đặc biệt. Dòng nước mắt đã rửa gột trái tim băng giá của Mị, khiến băng tan chảy, và Mị đã cắt dây cởi trói A Phủ chính là cắt đi mọi đau khổ mà Mị phải chịu đựng.


Mẫu số 2: Hình ảnh Mị cắt dây trói và dòng nước mắt của A Phủ

      Trong tác phẩm "Vợ Chồng A Phủ" của Nguyễn Du, đoạn Mị cắt dây cởi trói A Phủ chi tiết làm tôi ấn tượng nhất là chi tiết dòng nước mắt của A Phủ.

      Hình ảnh Mị cắt dây cởi trói A Phủ có thể hiểu là biểu tượng cho sự giải thoát chính mình, giải thoát nhà thống lý Pá Tra. Hành động này thể hiện mong muốn tự do và thoát ly khỏi những gánh nặng tinh thần. Những giọt nước mắt của A Phủ thể hiện cho sự bất lực của chính nhân vật. Đánh thức sức sống tiềm tàng bên trong của Mị rằng phải cắt dây cởi trói cứu A Phủ. Cứu A Phủ chính là cứu bản thân mình. Lần đầu tiên Mị nhận ra sự tàn bạo của nhà thống lý Pá Tra. Chúng thật độc ác, tàn bạo, tàn nhẫn lên những con người ‘’thấp cổ bé họng’’và đại diện là Mị và A Phủ. Hành động cắt dây cởi trói và dòng nước mắt có thể tạo ra ảnh hưởng mạnh mẽ tâm lý cho người đọc, làm tăng cường sự đồng cảm và hiểu biết về tâm trạng của nhân vật chính. Chính những giọt nước mắt của A Phủ đã đánh thức tình yêu thương và sự đồng cảm sâu thẳm trong tâm hồn tưởng như đã tê liệt của Mị. Lòng trắc ẩn đã thôi thúc Mị cắt dây cởi trói cho A Phủ . Khoảnh khắc thả A Phủ ra cũng chính là giải thoát mình khỏi sợi dây vô hình tưởng chừng như đang đeo bám Mị. Vì vậy, chi tiết giọt nước mắt của A Phủ như một “ánh sáng” soi sáng con đường đi đến một cái kết có hậu hơn của hai nhân vật. Điều này không chỉ mở ra một trang mới trong cuộc đời của một chàng trai tưởng chừng như đang đứng trong góc chờ chết mà còn thể hiện tinh thần phản kháng mãnh liệt của Mị. Điều này cho thấy những con người bị cam chịu, đày đọa, ở trong họ luôn có sức sống phản kháng để giải thoát cho bản thân, đi tìm cuộc sống tự do cho chính mình.

      Chi tiết dòng nước mắt trong đoạn Mị cắt dây cởi trói A Phủ không chỉ là một hình ảnh đơn thuần mà còn là một phần quan trọng của ngôn ngữ nghệ thuật, tạo nên ý nghĩa của tác phẩm văn học sâu sắc. Chi tiết ấy đã góp phần làm nên đặc sắc cho tác phẩm.


Mẫu số 3: Hình ảnh Mị cởi trói cho A Phủ

Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài hấp dẫn người đọc không chỉ ở hiện thực cuộc sống con người miền núi Tây Bắc được tái hiện với những cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp, những phong tục tập quán lạ lùng, mà còn ở sự bất ngờ của số phận nhân vật. Người đọc khó lường trước những bước ngoặt trên đường đời các nhân vật chính. Không ai ngờ, Mị - một người con gái trẻ trung, xinh đẹp, tài hoa, giàu nghị lực sống lại trở thành một người buồn bã, không còn biết nói cười vì bị dìm xuống đáy sâu của cuộc sống khổ đau. Rồi lại cũng không ngờ, chính con người nô lệ ấy đã cắt dây giải thoát một người đàn ông bị trói đứng vào cột, để rồi cùng anh ta chạy trốn khỏi nơi bị đọa đày.

Hành động cắt dây giải thoát A Phủ của Mị là một hành động lạ lùng, bởi trước đó, Mị đã rơi vào một tình trạng gần như hoàn toàn vô cảm. Những công việc nặng nhọc triền miên cả ngày lẫn đêm, những hành động vũ phu tàn bạo của chồng, sự đối xử bất nhân của nhà thống lí đã khiến Mị không còn ý thức về mình. Có những đêm giá lạnh, Mị dậy ngồi hơ lửa, A Sử đi chơi về trông thấy, ngứa chân đạp ngã bên bếp, đêm sau Mị vẫn dậy nhóm bếp hơ lửa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mị hành động như một kiểu phản xạ có điều kiện của loài vật. Mấy ngày đêm chứng kiến cảnh A Phủ bị trói, bị bỏ đói khát ngoài trời giá rét, Mị vẫn không hề động lòng. Thậm chí, nếu A Phủ chết đứng, Mị cũng không thương cảm. Dường như nỗi đau khổ đã làm trái tim Mị trở nên chai lì.

Nhưng khi nhìn thấy giọt nước mắt chảy dài trên gò má sạm đen dưới ánh lửa bập bùng của A Phủ, Mị đã động lòng thương. Mị đã biết nghĩ đến sự bất công nếu A Phủ phải chết. Tính đến sự nguy hiểm nếu cắt dây cho A Phủ trốn thoát, Mị không sợ hãi. Thế nhưng, khi dây trói đứt, A Phủ vùng chạy, chỉ còn một mình, nỗi sợ hãi lập tức ập đến. Bản năng sống còn rất mạnh cho Mị hiểu rằng, cái cọc không kia chính là sự hiện hình của cái chết. Câu nói: “A Phủ, cho tôi đi [...] Ở đây thì chết mất” cho thấy Mị vẫn luôn luôn hướng về sự sống. Mị và A Phủ đã chạy băng rừng hàng tháng trời để thoát khỏi nhà thống lí Pá Tra, thoát khỏi Hồng Ngài - nơi đối với họ thực sự là địa ngục trần gian.

Việc Mị cắt dây trói giải thoát cho A Phủ rồi cùng A Phủ bỏ trốn khỏi Hồng Ngài thoạt nhìn có vẻ bất ngờ, lạ lùng, nhưng xét kĩ, đó là hành động tất yếu, phản ánh bản chất của một người luôn tiềm tàng sức sống, luôn phản kháng quyết liệt. Những ngày sống với cha, khi thống lí muốn đưa Mị về làm dâu trừ nợ, Mị đã chối từ dứt khoát. Cô thà hằng năm phải cuốc nương ngô trả nợ còn hơn bị bán cho nhà giàu. Bị A Sử lợi dụng tục cướp vợ lừa bắt, Mị đã dám tìm đến cái chết để tự giải thoát. Ngay cả trong một đêm xuân, khi tâm hồn rạo rực trở lại, nếu có nắm lá ngón, Mị sẽ ăn cho chết đi, không buồn nhớ đến nữa. với Mị, sống mà bị đọa đày đau khổ, thà chết còn hơn. Những cái chết thoáng qua đầu óc Mị trong những cảnh ngộ cụ thể không làm mất đi bản năng hướng về sự sống của cô. Cho nên, trong đêm tình mùa xuân, khi trai gái cất tiếng sáo hẹn hò, khi nhớ lại những câu hát tình tứ ngày nào, khi hơi rượu đã làm chếnh choáng, Mị muốn trở lại với thời trẻ trung sôi nổi để được sống với những gì mình khao khát.

Chuỗi sự kiện đời Mị mà Tô Hoài miêu tả trong phần đầu Vợ chồng A Phủ đã giúp người đọc hình dung rõ nét bản chất của một con người. Nó cắt nghĩa vì sao giữa lúc tưởng đã đối mặt với cái chết, Mị đã trỗi dậy khát vọng sống mãnh liệt, vùng lên, băng vượt qua tất cả để tìm đến cuộc sống tự do.

Hoàng Thảo
Đánh giá bài viết
Đặt câu hỏi
icon-make-question icon-make-question