Đoạn văn nêu cảm xúc bài thơ Mùa xuân ơi hãy về

icon-time4/11/2023

Nói về mùa xuân làm các ngòi bút như muốn lay chuyển lên đó những gì mới mẻ và thả hồn mình vào đó để hòa quyện cùng nó qua bài Mùa xuân ơi hãy về. Hãy cùng Topbee làm rõ điều đó qua Mùa xuân ơi hãy về


Viết đoạn văn nêu cảm xúc của em về bài thơ “Mùa xuân ơi hãy về” của Nguyễn Lãm Thắng - Mẫu 1

Hai tiếng “Mùa xuân” có lẽ rất gần gũi với các ngòi bút của những nhà văn, bởi lẽ nó khơi gợi lên sức sống và sự trẻ trung, niềm kiêu hãnh mà tác giả muốn gửi gắm vào lòng độc giả những xao xuyến bổi hổi của một mùa mới bắt đầu. Trong bài thơ “Mùa xuân ơi hãy về” Nguyễn Lãm Thắng đã có một tình yêu mùa xuân tha thiết gửi gắm vào đó là giấc mơ có một cuộc sống tươi đẹp, êm ấm hòa bình, đồng thời nói lên tình yêu quê hương đất nước. Tác giả khi nói về mùa xuân của mình rất gần gũi và mộc mạc bởi: “Mùa xuân ơi hãy về/ Mang thêm nhiều nắng ấm”, dường như trong lời thơ là một thứ gì đó mà tác giả muốn ước nguyện có được, mong muốn mùa xuân trở về để lan tỏa những hơi ấm tới những mái nhà tranh xen qua những hàng ngói, lá cọ. Nắng ấm biểu thị một sức sống tuy giản dị mà mãnh liệt nó như tiếp thêm một động lực mới để có thể sống hết mình với cuộc sống, cống hiến và hy sinh tới nơi tổ ấm. Những câu thơ tiếp theo đã vẽ nên một khung cảnh rực sắc khi xuân về trên làng quê với hàng loạt những hình ảnh như: hoa thắm, con ong làm mật, chim én bay về, dòng sông trong vắt, thuyền trôi êm đềm,… cảnh nào sắc ấy đều mang dáng vẻ hồn nhiên, trong sáng với tràn đầy sức sống của mùa xuân. Tác giả đã ở một khía cạnh nào đó ngắm nhìn và quan sát rất kĩ khi sự vật đang dần chuyển hóa theo thời gian và từ đó đã hòa mình vào để cống hiến và yêu thiên nhiên quê hương. Không chỉ riêng Nguyễn Lãm Thắng mà bao ngòi bút khác cũng đều ước muốn được nắm lấy mùa xuân trọn vẹn mà không nỡ rời đi, trong thơ của Nguyễn Du (Ngày xuân con én đưa thoi/ Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi) nói đến thời gian đang dần trôi rất nhanh khi về cuối mùa hình ảnh ẩn dụ con én đưa thoi bộc lộ càng rõ hơn về sự trôi chảy của thời gian. Bên cạnh đó cũng có những niềm nuối tiếc thầm kín với bao dự định chưa thực hiện được, nhưng đó thôi đã gợi lên một bức tranh mùa xuân mang vẻ đẹp thanh tú và tươi mát. Tất cả đã đều mượn sự vật để miêu tả nên mùa xuân những qua đó mà ẩn dụ chính bản thân mình vào đó, không muốn rời khỏi những thời khắc tươi đẹp nhất của cuộc đời bởi lẽ nếu rời đi sẽ không thể nào trở lại, vì thế mà mỗi tác giả đều ước muốn là được sống mãi trong nó. Nhưng cuối bài thơ tác giả lại viết nên những mơ ước của mọi đứa trẻ là được thêm tuổi mới, thêm quần áo mới nhận được nhiều lộc lá để cùng đi hội xuân. Có lẽ ai xa nhà khi đọc đến đây sẽ nao nao nhớ về những giây phút êm ấm quây quần bên gia đình, những tiếng hò reo tấp nập của phiên chợ tết đông vui và đều hướng tới một niềm hy vọng có một năm mới tràn đầy hạnh phúc và tốt đẹp. 

Đoạn văn nêu cảm xúc bài thơ Mùa xuân ơi hãy về

Viết đoạn văn nêu cảm xúc của em về bài thơ “Mùa xuân ơi hãy về” của Nguyễn Lãm Thắng - Mẫu 2

Vạn vật đều khoác lên cho mình những tấm áo mới, niềm vui mới, những hân hoan chào đón cho một ngày mới bắt đầu. Nhưng sao nay lạ lắm bỗng dưng cảnh vật bị bao trùm bởi khoảnh khắc của “mùa xuân”, một sức sống mới ập về trong lòng người cũng như mọi thứ xung quanh đều dang tay đón nhận. Trong thời khắc đó Nguyễn Lãm Thắng đã nhớ về những kí ức tươi đẹp mà không quên gọi “Mùa xuân ơi hãy về/ Mang theo nhiều nắng ấm” mọi thứ như đang chen chúc dưới những tia nắng để sưởi ấm, cùng với những mùi vị và âm thanh náo nhiệt bổi hổi dưới những phiên chợ Tết, thi nhau lựa chọn cho mình những chiếc áo mới, kèm với tiếng hót ríu rít của những chú chim đang gọi bầy, vẽ nên một bức tranh rực rỡ qua những khẩu hiện câu đó màu đỏ, màu vàng. Tiếng cười đùa của những đứa trẻ khi được đi chúc Tết, được nhận những phong bao lì xì tượng trưng cho những điều may mắn sắp tới. Trong thơ của tác giả lại mộc mạc mà giản dị qua hình ảnh con ong làm mật, con én tung trời, dòng sông trong vắt,…, một kí ức tươi đẹp của ông đã hùa về theo từng câu chữ, nhớ về gia đình quê hương từ đó hiện lên tình yêu quê hương trong lòng tác giả. Những cảnh vật như muốn ngưng lại bởi chính khoảnh khắc đó không muốn tiếp tục nữa mà lặng lẽ chiêm ngưỡng những sắc màu đó. Thời gian, một thứ mà không ai có thể làm thay đổi, nó trôi qua một cách thoáng lạ mà không chờ đợi bất cứ ai, chúng ta phải chạy đua với nó để tạo nên một kí ức đẹp đẽ trong đời khi gửi gắm vào nó. Những thứ đó đã khiến tôi lặng lẽ ngắm nhìn những chuyển động của thế giới xung quanh mà nhớ về những hẻm phố nơi đã chứa đầy ắp những hơi ấm, những bữa cơm sum vầy trong sự hân hoan chào đón của những đứa trẻ. Không chỉ riêng tác giả mà chính tôi cũng vậy, cũng ước muốn cho thời gian ngưng đọng lại để có thể thả hồn mình vào đó cảm nhận những sắc xuân tươi mới và mãi mãi ở trong đó không nỡ rời đi. Chính điều đó đã tạo nên cảm hứng cho bao nhà văn dùng ngòi bút của mình để vẽ lại những gì tươi đẹp nhất của cuộc đời, hãy trận trọng những thứ đó để khi qua rồi không hối tiếc và thúc dục nó trở về thêm nữa. 

Hà Ngọc Huyền
Đánh giá bài viết
Đặt câu hỏi
icon-make-question icon-make-question